Cuộc đời là một sân khấu, người đồng tính là những diễn viên. Và bản thân tôi cũng là diễn viên. Khi họ đối mặt với mọi người thì tôi đóng vai là một người bình thường, vào vai, nhập vai trong từng hoàn cảnh: ở nhà, trên đường phố, tại văn phòng, công sở và trong từng mối quan hệ cụ thể với những người xung quanh. Đến khi kết thúc vai diễn thì tôi trở lại chính con người thật sự của mình.
Nhiều lúc tôi cảm thấy buồn và mặc cảm vì sao số phận mình sinh ra lại như vậy nhưng khi nhìn lại thì tôi lại nghĩ khác đi: tại sao mình không sống thật với chính mình vì tôi cũng như các bạn khác đều không có tội, chúng tôi cũng có trái tim yêu thương, đa số còn là những người có học vấn, có địa vị trong xã hội nên chúng tôi cũng cần được sống với những tình cảm thật sự của mình và sống sao có ích cho xã hội.
Tôi cũng như các bạn đều được gia đình và cộng đồng kỳ vọng rất lớn. Chính vì sự kỳ vọng này là áp lực rất lớn đối với những người đồng tính như tôi. Gia đình và xã hội mong muốn chúng tôi có vợ có con, là một người chồng, người cha mẫu mực. Thế nhưng có một số người lập gia đình chỉ vì để che dấu con người thật của họ, hoặc chỉ vì nghĩa vụ và trách nhiệm của họ đối với gia đình, nhưng trong sâu thẳm trái tim họ luôn nghĩ đến những người đồng giới… Không phải ai cũng hiểu được điều đó. Đôi lúc, họ cảm thấy bất lực và giả dối, thậm chí họ muốn buông xuôi, nhưng vì hạnh phúc gia đình, vì mọi người mà họ cố gắng thực hiện vai trò của mình.
Nhiều lúc tôi cảm thấy buồn và mặc cảm vì sao số phận mình sinh ra lại như vậy nhưng khi nhìn lại thì tôi lại nghĩ khác đi: tại sao mình không sống thật với chính mình vì tôi cũng như các bạn khác đều không có tội, chúng tôi cũng có trái tim yêu thương, đa số còn là những người có học vấn, có địa vị trong xã hội nên chúng tôi cũng cần được sống với những tình cảm thật sự của mình và sống sao có ích cho xã hội.
Tôi cũng như các bạn đều được gia đình và cộng đồng kỳ vọng rất lớn. Chính vì sự kỳ vọng này là áp lực rất lớn đối với những người đồng tính như tôi. Gia đình và xã hội mong muốn chúng tôi có vợ có con, là một người chồng, người cha mẫu mực. Thế nhưng có một số người lập gia đình chỉ vì để che dấu con người thật của họ, hoặc chỉ vì nghĩa vụ và trách nhiệm của họ đối với gia đình, nhưng trong sâu thẳm trái tim họ luôn nghĩ đến những người đồng giới… Không phải ai cũng hiểu được điều đó. Đôi lúc, họ cảm thấy bất lực và giả dối, thậm chí họ muốn buông xuôi, nhưng vì hạnh phúc gia đình, vì mọi người mà họ cố gắng thực hiện vai trò của mình.
Chính sự kỳ thị của cộng đồng buộc tôi phải thể hiện vai trò mình là một người bình thường, buộc những người đồng tính phải thể hiện là người chồng, người cha gương mẫu, nhưng đến khi thoát khỏi vai trò ấy thì họ lại khao khát được sống, được yêu, được quan hệ với người đồng giới. Nhưng có lẽ, không ai có thể hiểu hết được nỗi lòng của người trong cuộc như chúng tôi. Tôi và cũng những người đồng tính không muốn gì hơn chỉ mong xã hội chấp nhận và cho chúng tôi có cơ hội được sống tự do và làm việc có ich cho xã hội.
Mọi người đừng nghĩ rằng: người đồng giới nào cũng là xấu, là cái gì đó rất ghê tởm trong xã hội. Rất nhiều người đồng tính đã thành đạt và có nhiều đóng góp to lớn cho xã hội. Không phải bất cứ người đồng giới nào cũng thác loạn về đời sống tình dục. Nhiều người vẫn xây dựng những mối quan hệ trên nền tảng của sự chung thuỷ và trách nhiệm. Và...không phải bất cứ người đồng giới nào cũng nhận được sự cảm thông từ phía mọi người. Hy vọng rằng mọi người hãy hiểu và thông cảm cho những người đồng tính, đừng để họ rơi vào tình trạng tuyệt vọng như biết bao người đồng tính đã từng tàn tạ vì tuyệt vọng khác.
0 comments:
Post a Comment